Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010
Thương về Quảng Ngãi

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”
Ca dao ơi nghe sao buồn da diết
Hai câu thôi mà não cả lòng ta
Xa quê hương từ bao giờ lâu quá
Ta chưa về thăm lại bến sông xưa
Thăm Thiên Ấn mái chùa xưa chuông đổ
Nghe rì rào bờ xe nước Trà giang
Biển Mỹ Khê xanh ngát tận chân trời
Cửa cổ Lũy dập dềnh con sóng vổ.
Thiên Bút đẹp dưới tà dương lấp lánh
Bên La Hà thạch trận tiếng quân xưa
Chiều cô thôn Thạch Bích đẹp mơ màng
Bên rặng liểu lả mình như dáng ngọc
Bến Tam Thương từng neo thuyền ngóng đợi
Mối tình xưa vụng dại tuổi học trò
Ôi thương quá trường làng quê thuở bé
Nhớ thầy cô nhớ bạn cũ thân thương
Chiều lại chiều nhìn mây vương phía ấy
Nhớ lời ru tha thiết của mẹ hiền
Thật êm đềm nơi ta được sinh ra
Quảng Ngãi hỡi quê hương ơi yêu đấu.
Chiêu Ánh.
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”
Ca dao ơi nghe sao buồn da diết
Hai câu thôi mà não cả lòng ta
Xa quê hương từ bao giờ lâu quá
Ta chưa về thăm lại bến sông xưa
Thăm Thiên Ấn mái chùa xưa chuông đổ
Nghe rì rào bờ xe nước Trà giang
Biển Mỹ Khê xanh ngát tận chân trời
Cửa cổ Lũy dập dềnh con sóng vổ.
Thiên Bút đẹp dưới tà dương lấp lánh
Bên La Hà thạch trận tiếng quân xưa
Chiều cô thôn Thạch Bích đẹp mơ màng
Bên rặng liểu lả mình như dáng ngọc
Bến Tam Thương từng neo thuyền ngóng đợi
Mối tình xưa vụng dại tuổi học trò
Ôi thương quá trường làng quê thuở bé
Nhớ thầy cô nhớ bạn cũ thân thương
Chiều lại chiều nhìn mây vương phía ấy
Nhớ lời ru tha thiết của mẹ hiền
Thật êm đềm nơi ta được sinh ra
Quảng Ngãi hỡi quê hương ơi yêu đấu.
Chiêu Ánh.
Nhãn: THƠ
Đăng ký Bài đăng [Atom]
Đăng nhận xét