Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010
Thương về Quảng Ngãi

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”
Ca dao ơi nghe sao buồn da diết
Hai câu thôi mà não cả lòng ta
Xa quê hương từ bao giờ lâu quá
Ta chưa về thăm lại bến sông xưa
Thăm Thiên Ấn mái chùa xưa chuông đổ
Nghe rì rào bờ xe nước Trà giang
Biển Mỹ Khê xanh ngát tận chân trời
Cửa cổ Lũy dập dềnh con sóng vổ.
Thiên Bút đẹp dưới tà dương lấp lánh
Bên La Hà thạch trận tiếng quân xưa
Chiều cô thôn Thạch Bích đẹp mơ màng
Bên rặng liểu lả mình như dáng ngọc
Bến Tam Thương từng neo thuyền ngóng đợi
Mối tình xưa vụng dại tuổi học trò
Ôi thương quá trường làng quê thuở bé
Nhớ thầy cô nhớ bạn cũ thân thương
Chiều lại chiều nhìn mây vương phía ấy
Nhớ lời ru tha thiết của mẹ hiền
Thật êm đềm nơi ta được sinh ra
Quảng Ngãi hỡi quê hương ơi yêu đấu.
Chiêu Ánh.
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”
Ca dao ơi nghe sao buồn da diết
Hai câu thôi mà não cả lòng ta
Xa quê hương từ bao giờ lâu quá
Ta chưa về thăm lại bến sông xưa
Thăm Thiên Ấn mái chùa xưa chuông đổ
Nghe rì rào bờ xe nước Trà giang
Biển Mỹ Khê xanh ngát tận chân trời
Cửa cổ Lũy dập dềnh con sóng vổ.
Thiên Bút đẹp dưới tà dương lấp lánh
Bên La Hà thạch trận tiếng quân xưa
Chiều cô thôn Thạch Bích đẹp mơ màng
Bên rặng liểu lả mình như dáng ngọc
Bến Tam Thương từng neo thuyền ngóng đợi
Mối tình xưa vụng dại tuổi học trò
Ôi thương quá trường làng quê thuở bé
Nhớ thầy cô nhớ bạn cũ thân thương
Chiều lại chiều nhìn mây vương phía ấy
Nhớ lời ru tha thiết của mẹ hiền
Thật êm đềm nơi ta được sinh ra
Quảng Ngãi hỡi quê hương ơi yêu đấu.
Chiêu Ánh.
Nhãn: THƠ
Thương bé Thủy

Đói lòng phải lội xuống sông
Mặc trời mưa gió mặc dòng sông sâu
Nhọc nhằn bao nổi lo âu
Miếng cơm manh áo ơn câu ru hời
Thương em tấm bé tuổi trời
Thân còm sức yếu phải bơi giữa đời
Con còng đổi lấy hạt cơm
Sẩy chân đổi cả hình hài bé ơi
...........................................Chiêu Ánh
Mặc trời mưa gió mặc dòng sông sâu
Nhọc nhằn bao nổi lo âu
Miếng cơm manh áo ơn câu ru hời
Thương em tấm bé tuổi trời
Thân còm sức yếu phải bơi giữa đời
Con còng đổi lấy hạt cơm
Sẩy chân đổi cả hình hài bé ơi
...........................................Chiêu Ánh
Nhãn: THƠ
Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010
Tha thứ

Tha thứ lỗi phạm người khác đối với mình . Chẳng qua , vì ngày xưa mình cũng vấp phạm như ngừơi ta mà luật pháp không bắt được, là vì tội mình làm mà không bị bắt quả tang, hoặc bằng cách nào đó lỗi phạm được luật pháp che dấu không lột trần , chứ đâu phải mình là người tốt lành, trắng án vô tội.
Hơn nữa, rất có thể lúc đó trong đầu kẽ lỗi phạm đang mang một tư tưỡng binh hoạn, tâm trí rối loạn, tim mạch bất ổn,, như kẽ mất trí mới xúc phạm có lổi với mình. Trách làm gì, chấp làm chi.
Tha thứ là thông cảm cho nhau, nhìn nhận cái bất toàn của cái “nhân vô thập tòan,” dẹp bỏ bức tường ngăn cách giữa con người đồng loại với nhau , tựu trung có ý xây dựng mở đừơng cho cuộc sống đời người của cả đôi bên đi tới tốt đẹp hơn.
-Tha thứ cho kẽ lỗi phạm. Bởi khi ra khỏi thế gian, không ai mang theo lòng chấp tội kẽ đó xuống chốn tuyền đài, âm phủ.
-Tha thứ cho kẽ lỗi phạm. Bởi sự ý thức sẳn có trong tâm của kẻ đó tình cờ đánh mất , đáng lẻ ra họ không lỗi phạm, đàng nầy họ lại lỗi phạm.
- Tha thứ cho kẽ lỗi phạm để biết rằng chính mình :
*Là kẻ cả, đàng Anh, đàng Chị, đáng bậc anh hùng hào kiệt , bảnh bao. Kẽ lỗi phạm không đáng để vướn mắt, làm bận lòng, đoan sự cố chấp , so vai tỷ thí.
* Là loại trừ sự bực tức, quên đi sự hằn học khỏi tâm trí, sự đời là “ ơn trả oán thì oán tiêu tan, oán trả oán thì oán chập chùng”, tha thứ so ra dể dàng thực hiện hơn là tính toán trả thù, bởi thù là sự trả đủa nhỏ nhen của đời người.
Đối với một số người có niềm tin Công giáo và Cơ đốc giáo cho rằng :
-Tha thứ cho kẽ lỗi phạm đến mình có nghĩa là vì đã có lúc nào đó ma quỹ tinh ranh xúi biểu họ làm bậy , và họ đã ngoan ngoãn làm theo một cách ngây ngô khờ dại.
-Tha thứ cho kẽ lỗi phạm với mình là vì Thiên Chúa dạy như vậy ; Hỏi tại sao và vì sao? Đơn giãn:
Vì Chúa có lòng từ bi, chậm giận , giàu lòng thương xót, thánh khiết, thánh thiện, ưa tha thứ tội - lỗi loài người. Nếu mình còn cầm giữ sự chấp tội, không tha cho kẽ lổi phạm tức là mình chưa trở nên giống Chúa , còn xa rời Chúa, không thương người và hẳn không có tình ngừơi.
-Tha thứ cho kẽ lỗi phạm với mình là đáp lại tình Chúa đã ban ơn sũng , bao lần tha tội cho mình, và vì Chúa đã đối xử tốt lành với mình.
.............................................................................Hồ thiện Tâm
Nhãn: TỰ TÌNH
Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010
yêu đời - yêu người


Nếu có ai đó cho cuộc đời là bể khổ trần gian thì:
Chúa Giê su, con Thiên Chúa, Đấng tạo hóa đến thế gian làm người trần gian để cứu chuộc loài người tội lổi qua sự chết của Ngài . Ngài chết đến ngày thứ ba, Ngài sống lại, để ai tin vào Ngài cũng được sống lại như Ngài sau khi họ chết là hữu lý ,có lý.
Cũng vậy hoàng tử Ấn Độ , bỏ lầu đài cung điện nguy nga tráng lệ , bỏ vợ con đi tu thành Phật thích ca để cứu nhân độ thế ,hướng dẫn chúng sinh đến cõi niết bàn là có ý nghĩa.
Người ta đưa một suy nghĩ chính đáng lên thành lý tưởng để theo, để sống và ham sống. Làm mọi cách đễ cứu sống một mạng người trong lúc bệnh hoạn hay lúc thập tử nhất sinh. Tất cả họ là những người đáng yêu và đáng quý.
Khác hẳn với hạng ngừơi mà hể hở ra một chút đau khổ, bí lối của cuộc đời là muốn trầm mình quyên sinh, hèn nhát yêu sự chết hơn sự sống.
Cứ đơn giản sống như bao ngừơi sống, không nổi bật thành đệ nhất thiên hạ thì lặng lẽ âm thầm sống cho mình, cho ngừơi và cho đời … dù cuộc đời có lúc nó là bể khổ , địa ngục, trần gian.
...................................Hồ thiện Tâm
*xin tham khảo, mời bạn click vào đây:"Một Thoáng suy Tư"
Nhãn: TỰ TÌNH
Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010
Cảm Xuân


Cảm Xuân
Xuân về hoa lá trỗi hoan ca
Khởi sắc vui tươi rộn khắp nhà
Hy vọng dâng tràn xanh tuổi Ngọc
Yêu thương nồng cháy độ niên hoa
Bao dung vui thỏa lòng thư thới
Nhân-ái hài hòa điệu thứ tha
Cảm kích hương xuân lai ngự tới
Cho đời phơi phới sống vui hòa.
Xuân về hoa lá trỗi hoan ca
Khởi sắc vui tươi rộn khắp nhà
Hy vọng dâng tràn xanh tuổi Ngọc
Yêu thương nồng cháy độ niên hoa
Bao dung vui thỏa lòng thư thới
Nhân-ái hài hòa điệu thứ tha
Cảm kích hương xuân lai ngự tới
Cho đời phơi phới sống vui hòa.
.....................................Lý Hồ
Nhãn: THƠ
Đăng ký Bài đăng [Atom]