Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010
Nụ Cười

Sinh ra trong một gia đình nghèo, bỏ học vào đời sớm kiếm miếng ăn bằng cách đi bán vé số rong trên vỉa hè phụ giúp gia đình để có những bữa cơm no là thằng bé mới lên 5-6 tuổi.
Trẻ con chưa biết suy tư , chưa biết cảm nghiệm nên đau khổ , đời sống vất vả khó khăn đối với chúng bằng thừa , chả có ý nghĩa gì cả.
Sau một ngày làm việc vất vả, chẳng kiếm được nồi gạo cho đầy, bao nhiêu năm vất vả làm lụng , nhọc nhằn trí óc chân tay xây dựng sự nghiệp cơ đồ , rồi một ngày trắng tay , bởi chiến tranh , thiên tai, hoạn nạn, mơ ước hoài bảo bay theo chiều gió.
Người lớn thiếu cảm nghiệm, quên suy tư về cuộc đời, cũng vậy thôi. Chã biết khổ là gì, thế nào là hạnh phúc, suy tư nghĩa là gì?
Ở đời, hể ai có nhân sinh quan mạnh mẽ, tự tin vào sức mình , sức ngừơi thì nhìn đâu cũng thấy hạnh phúc cả, họ rất dị ứng với danh từ đau khổ. Có kẽ cho rằng khổ hay không là do sự suy nghĩ nơi tâm trí chính mình, tại tâm chứ chẳng phải tại ngoại . Nghĩ khổ là khổ, nghĩ không khổ là không khổ. Nghĩ hạnh phúc là hạnh phúc. Nghĩ sao hóa ra vậy. Như quan điểm chữ nhàn, Nguyển công trứ:
“tri túc, tiện túc, đãi túc hà thời túc,
Tri nhàn,tiện nhàn ,đãi nhàn hà thời nhàn.”
ý: biết đũ là đũ, đợi đũ biết chừng nào mới đũ,
Biết nhàn hạ là nhàn hạ, đợi nhàn hạ biết khi nào mới nhàn hạ.
Y như những anh nông dân cứ đưa lưng trần ra giữa trời cày sâu cuốc bẩm, chỉ chiếc nón rách, mảnh áo tơi làm của che thân thí thân cho mưa nắng dải đầu, miệng vẩn nỡ nụ cười quanh năm suốt tháng, mặc cho mưa nắng gío sương hai mùa gieo lên trán những vết hằn nhăn nheo phong trần. Chả biết khổ là gì?
Dân quê tuy vậy mà sướng, sướng ở chỗ khổ mà không biết mình khổ. Cũng dể hiểu thôi, bời dân quê chân lấm tay bùn quen rồi! Dù vất vả đến thế nào nữa mà cũng quen đi là xong; mà hạnh phúc, nếu không có cách nào khác, ắt phải kiếm nó ngay trong lòng mình là xong. “khổ nhưng họ không thấy mình khổ, ấy vậy mới là tiên giáng trần.”
Trẻ con chưa biết suy tư , chưa biết cảm nghiệm nên đau khổ , đời sống vất vả khó khăn đối với chúng bằng thừa , chả có ý nghĩa gì cả.
Sau một ngày làm việc vất vả, chẳng kiếm được nồi gạo cho đầy, bao nhiêu năm vất vả làm lụng , nhọc nhằn trí óc chân tay xây dựng sự nghiệp cơ đồ , rồi một ngày trắng tay , bởi chiến tranh , thiên tai, hoạn nạn, mơ ước hoài bảo bay theo chiều gió.
Người lớn thiếu cảm nghiệm, quên suy tư về cuộc đời, cũng vậy thôi. Chã biết khổ là gì, thế nào là hạnh phúc, suy tư nghĩa là gì?
Ở đời, hể ai có nhân sinh quan mạnh mẽ, tự tin vào sức mình , sức ngừơi thì nhìn đâu cũng thấy hạnh phúc cả, họ rất dị ứng với danh từ đau khổ. Có kẽ cho rằng khổ hay không là do sự suy nghĩ nơi tâm trí chính mình, tại tâm chứ chẳng phải tại ngoại . Nghĩ khổ là khổ, nghĩ không khổ là không khổ. Nghĩ hạnh phúc là hạnh phúc. Nghĩ sao hóa ra vậy. Như quan điểm chữ nhàn, Nguyển công trứ:
“tri túc, tiện túc, đãi túc hà thời túc,
Tri nhàn,tiện nhàn ,đãi nhàn hà thời nhàn.”
ý: biết đũ là đũ, đợi đũ biết chừng nào mới đũ,
Biết nhàn hạ là nhàn hạ, đợi nhàn hạ biết khi nào mới nhàn hạ.
Y như những anh nông dân cứ đưa lưng trần ra giữa trời cày sâu cuốc bẩm, chỉ chiếc nón rách, mảnh áo tơi làm của che thân thí thân cho mưa nắng dải đầu, miệng vẩn nỡ nụ cười quanh năm suốt tháng, mặc cho mưa nắng gío sương hai mùa gieo lên trán những vết hằn nhăn nheo phong trần. Chả biết khổ là gì?
Dân quê tuy vậy mà sướng, sướng ở chỗ khổ mà không biết mình khổ. Cũng dể hiểu thôi, bời dân quê chân lấm tay bùn quen rồi! Dù vất vả đến thế nào nữa mà cũng quen đi là xong; mà hạnh phúc, nếu không có cách nào khác, ắt phải kiếm nó ngay trong lòng mình là xong. “khổ nhưng họ không thấy mình khổ, ấy vậy mới là tiên giáng trần.”
.........................................................Hồ Thiện Tâm
Nhãn: TỰ TÌNH
Đăng ký Bài đăng [Atom]